Nhẹ nhàng đụ trần cô em dễ thương, cậu ngốc à… chúng mình đâu cần biết tên nhau! – À… ừ… ừ… Thấy vẻ lúng túng của Hiểu Minh, Liễu phì cười đưa tay kéo cậu vào ngồi xuống giường hỏi: – Cậu đã từng có người yêu chưa? – Tớ… tớ… – Thôi được rồi! Không cần nói nữa! Liễu đưa tay sang cởi cúc áo chiếc sơ mi cho cậu thiếu niên, Nhẹ nhàng chơi trần cô em non tơ thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, Liễu đỏ mặt khẽ mắng: – Đừng có nhìn người ta chằm chằm như thế! – A! Ừ… ừ… tớ xin lỗi… – Lại còn xin lỗi nữa… – A! Thế thôi không xin lỗi… – Phì… đồ ngốc… Liễu nhanh chóng